TÂM SỰ NGƯỜI PHỤ NỮ NGOẠI TÌNH

(Dân trí) - Tôi ngước quan sát lên bức hình ảnh cưới treo ở góc cạnh phòng, nhị kẻ kia vẫn tay trong tay, tay ôm hoa tươi mỉm cười mãn nguyện. Mười năm trước chắc hẳn cả tôi và chồng tôi gần như nghĩ, được cùng cả nhà sống bên dưới một mái nhà là niềm hạnh phúc nhất thay gian. Thực ra thì cũng đã có phần đông ngày như vậy.

Bạn đang xem: Tâm sự người phụ nữ ngoại tình


Cho đến khi áo cơm đè nặng, và những đứa con lần lượt ra đời...

*

Thỉnh thoảng tôi vẫn có xúc cảm không hiểu nổi mình, không hiểu phiên bản thân mình đang thực sự muốn gì. Tôi tất cả còn yêu chồng tôi nữa không? tại sao vợ chồng sống cùng với nhau bao nhiêu năm, rồi một ngày phân biệt chẳng còn niềm hứng khởi, yêu thích và rung rượu cồn nào nữa. Công ty chúng tôi đã thuộc nhau trải qua những mon năm như thế, mắc mưu sinh và thiếu cẩn trọng yêu thương, đọc nhau rõ tới cả nhàm chán. Tôi cho dù sao đi nữa cũng chỉ là lũ bà, hoàn toàn có thể mạnh mẽ không tính đời nhưng mà trong tình thương vẫn có nhu cầu các lời âu yếm. Nhưng chồng tôi thì mang lại rằng: lãng mạn chỉ giành cho những kẻ yêu thương nhau chưa vướng bận gia đình. Có rất nhiều lúc tôi thèm một vòng đeo tay ôm, thèm một nụ hôn cho 1 ngày kỉ niệm nào đó mà anh đã quên vì nhận định rằng nó vẽ vời. Với giờ tôi cũng không nhớ, lần cuối cùng chúng tôi hôn nhau là lúc nào nữa.

Tôi chạm mặt người bọn ông ấy trong một bữa tiệc nhỏ. Người bọn ông ấy cũng như tôi, đã có gia đình. Vậy nhưng cái bí quyết anh ta chú ý tôi, hỏi han thân thương tôi khiến tim tôi loàn nhịp. Người bầy bà dễ bị khuất phục nhất là lúc họ cô đơn. Có lẽ rằng anh ta lộ diện vào thời gian tôi cảm giác mình cô đơn và phòng chếnh. Về tối đó anh chuyển tôi về, dừng bí quyết xa bên một đoạn vơí lí vì chưng “sợ ck em thấy hiểu nhầm lại khổ em”.

Tôi bước vào nhà, thấy ck đang kéo chăn đắp lại mang lại con, miệng phàn nàn với tôi về câu hỏi thằng lớn học tập chểnh mảng, còn con nhỏ nhắn con thì bướng bỉnh cứng đầu. Rồi anh hỏi tôi vài câu trước khi chìm vào giấc ngủ. Tôi nằm cạnh bên anh, xấu hổ nhận ra lòng mình đang nghĩ về một người lũ ông khác.

Chuyện gì rồi cũng thế, đã gồm sự khởi đầu thì những chuyện tiếp theo sau chẳng có gì là rất khó khăn. Tôi với anh ta từ vài tin nhắn, vài ba cuộc điện thoại tư vấn rồi gặp gỡ gỡ nhau, ăn uống tối, cà phê, hẹn hò. Hằng ngày trôi qua phần đông nhớ nhau cho cuồng dại. Cảm giác đó không hẳn tôi chưa từng có với ck tôi, chỉ tất cả điều nó thừa xa rồi. Người bầy ông này đang làm cho tôi nhận ra tôi không hẳn là một thiếu nữ hai bé tẻ nhạt và đơn điệu. Từng lời anh ta nói, mỗi vấn đề anh ta làm cho đều khiến cho tôi chuộng và xúc động.

Một lần sau cuộc hẹn, anh ta đề xuất cả nhì vào khách hàng sạn. Đúng là tôi si mê anh ta thật, nhưng lại lên giường thuộc anh ta tôi lại thấy phân vân. Tôi không phải là người độc thân, đi đến giới hạn sau cùng của tình cảm rồi sẽ cảm nhận gì? sau cuối tôi đành có tác dụng một phép thử. Công ty chúng tôi đi thuê một phòng ngủ nhỏ, cảm xúc như anh ta cũng không thật vồn vập, gấp vàng. Bởi chắc hẳn rằng trong đầu anh ta đang nghĩ: Tôi trước sau gì chả là của anh ấy ta. Tôi dỡ một vài ba nút áo rồi hỏi:

-Vì sao anh yêu thương em?

- vị em xứng danh yêu mà.

Xem thêm: Top 10 Cách Tăng Cân Nhanh Cho Người Gầy Lâu Năm, Làm Thế Nào Để Mập Lên

-Chúng ta rất có thể mãi ở cùng cả nhà không?

- Cả hai họ đã có mái ấm gia đình rồi mà. Như thế này chẳng tốt hơn sao?

-Vậy thì anh quăng quật vợ, còn em vứt chồng. Lẽ nào mình cứ mãi nuốm này?

Người ta thường nói vào tình yêu, bầy ông và bọn bà là hai sự không giống biệt. Đàn ông hoàn toàn có thể lên giường đối với tất cả những thiếu phụ họ không tồn tại tình cảm. Còn đàn bà chỉ ngủ với người mà họ yêu. Đàn ông nước ngoài tình rồi vẫn trở về với vợ con. Đàn bà khi đã ngoại tình thì chẳng mong về nhà nữa.

Trong phút giây, tôi nhấn thấy ánh mắt anh ta gồm chút sửng sốt. Anh ta ban đầu nói năng không còn được mạch lạc với vô vàn lý do. Và tôi vào cơn mê sảng vày yêu vẫn còn đó đủ xuất sắc để nhận thấy anh ta không muốn vứt bỏ mái ấm gia đình của mình. Anh ta cũng ngoại tình, tôi cũng ngoại tình, tuy vậy xét mang đến cùng là tôi thua kém hẳn anh ta. Tôi đi thoát khỏi nhà nghỉ, ko thèm nói một câu tự biệt.

Tôi về nhà người mẹ đẻ nhị ngày để chất xám mình tỉnh táo apple lại. Tôi kể chuyện bản thân cho bà bầu nghe. Mẹ gian khổ nhìn tôi, ánh mắt lộ rõ vẻ vừa thất vọng, vừa yêu thương xót. Người mẹ nói: "Cuộc đời có phải là tiểu thuyết ngôn tình đâu mà con đòi hỏi nhiều thế. Chồng con yêu con là mong bên bé cả đời. Còn người lũ ông tê yêu nhỏ vì mong cùng nhỏ đi một phần đường ngắn ngủi. Ck con không cần sử dụng quá nhiều sức lực lao động và thời hạn cho con, bởi vì nó còn phải đặt dành sức lực chăm sóc cho gia đình, cuộc sống. Còn người lũ ông kia yêu bé tưởng như bị tiêu diệt đi sống lại bởi vì anh ta chỉ cần yêu con một vài ba hôm, ngủ với bé một vài tối rồi đã vứt quăng quật con. ông chồng con quan tâm cho cuộc sống thường ngày của con. Còn người bọn ông cơ chỉ âu yếm cho cảm tình của bé thôi. Nhỏ sẽ quan yếu tìm đâu ra, một bạn vừa làm tròn trọng trách người ông xã người thân phụ lại cuồng nhiệt độ yêu đương với lãng mạn như một người tình. Đừng có tự làm nặng nề mình như thế. Khu nhà ở hôn nhân, bước ra thì dễ, ý muốn về khôn cùng khó, con hãy cẩn thận từng bước đi".

Tôi ngồi nghe từng lời của mẹ, cảm hứng miệng mình khô khốc ko nói thành lời. Giá chỉ như chị em tát mang lại tôi vài cái, có lẽ tôi đỡ đau hơn hầu như lời mà mẹ vừa nói. Chính vì càng nghe tôi càng nhận ra tôi là 1 trong người bầy bà không ra gì, cảm giác ghét chính mình, khinh thường bỉ chính mình. Làm người người nào cũng có lúc đúng khi sai. Cùng khi sai, tín đồ ta có thể ngụy biện bằng muôn vàn lí do, tuy vậy ngoại tình thì chỉ có sai chứ không bao giờ đúng. Bà mẹ tôi nói: Lạc hàng không đáng sợ, điều khiếp sợ nhất là không biết bạn muốn đi đâu.

Tôi mong trở về nhà.

Tôi mở mắt lúc mặt trời sẽ chói lòa qua khung cửa sổ. Không gian im ắng lạ thường, không tồn tại tiếng léo nhéo mè nheo của người quen biết trẻ, một lúc new nhớ ra bây giờ là nhà nhật. Bao gồm tờ giấy nhỏ dại đặt ngơi nghỉ đầu giường, trong những số ấy là đường nét chữ nguệch ngoạc của chồng tôi: “Thấy bà mẹ ngủ ngon, cha bố bé không nỡ thức. Bố con anh đi sang ông bà nội, người mẹ dậy rồi lịch sự sau nhé”. Bật mình ngồi dậy, nắng nóng chói hắt vào mặt. Đúng mà, phải đi qua đêm tối, new thấy được sự tỏa nắng của ánh vầng dương. Niềm hạnh phúc chẳng ở chỗ nào xa, cớ sao cứ mệt nhoài đi đâu tìm kiếm.