Lộc Đỉnh Ký

Tác giả:Kim DungChuyên mục:Đã trả Thành, kiếm Hiệp, kế hoạch Sử, Tiên Hiệp, tiểu Thuyết, VOV Giao ThôngDịch giả:Sưu Tầm
Audio truyện lộc đỉnh kí của người sáng tác kim dungtruyện ở trong thể nhiều loại : võ hiệp , đái thuyết , kế hoạch sử

Lộc Đỉnh ký kết (giản thể: 鹿鼎记; phồn thể: 鹿鼎記; bính âm: lù dǐng jì) giỏi Lộc Đỉnh Công là cuốn đái thuyết ở đầu cuối của Kim Dung. Nhân thiết bị Vi tiểu Bảo hay được so sánh với AQ của Lỗ Tấn vày nói lên được tính cách bình thường của tín đồ Trung Quốc.

Bạn đang xem: Lộc đỉnh ký

Cuốn đái thuyết tìm hiệp này bước đầu xuất phiên bản ngày 24 tháng 11 năm 1969 trên Minh Báo và kéo dãn dài trong 2 năm và 11 tháng cho đến ngày 23 tháng 9 năm 1972. Kim Dung đã nhận xét rằng đó là cuốn tè thuyết hay nhất của mình.Lý do đặt tên cho tiêu đề của bộ tiểu thuyết được Kim Dung trình làng ngay trong chương thứ nhất của truyện, thông qua việc Lã lưu giữ Lương dậy con về “lộc”(hươu) cùng “đỉnh”, đây là phép ẩn dụ khi kể tới Trung Nguyên và cục bộ đế quốc Trung Hoa.

Trong Sử ký, tư Mã Thiên bao gồm viết: “Nhà Tần mất hươu (lộc), cả trần giới cùng đuổi”. Đây là biện pháp nói tượng trưng cho việc vô số nhân vật hào kiệt thời Tần mạt nói riêng như lưu giữ Bang, Hạng Vũ,… và trong suốt lịch sử nói phổ biến cùng nổi lên tranh giành chém giết cho nhau để giành phần thưởng to lớn nhất – cục bộ thiên hạ nhưng mà nhà Tần đang để mất.

Vào thời đơn vị Chu, Thiên tử nhà Chu thiết lập chín chiếc đỉnh bằng đồng nguyên khối do Đại Vũ nhằm lại, tượng trưng mang lại thiên mệnh mà trời cao trao đến nhà Chu để kẻ thống trị thiên hạ. Vào sách Tả truyện gồm viết, thời Định vương nhà Chu, quân Sở mang quân tấn công quân Nhung ngừng lại đóng binh lưu ý quân ở biên thuỳ nhà Chu. Định vương không đúng Vương Tôn Mãn đi ủy lạo quân Sở, vua Sở là Trang vương thấy ráng bèn hỏi xem chín đỉnh công ty Chu to bé dại nặng vơi ra sao. Chín đỉnh vốn tượng trưng cho quyền giai cấp của Thiên tử, mà lại vua Sở chỉ cần chư hầu lại dám hỏi nặng vơi thì trong tâm đã gồm ý mong mỏi cướp căn nhà Chu.

Kể từ đó hai câu: “Đuổi hươu”(Trục lộc) cùng “Hỏi đỉnh”(Vấn đỉnh) trở thành phép ẩn dụ về vấn đề tranh đoạt thiên hạ và mong làm hoàng đế. Thông qua câu chuyện của cha con Lã lưu lại Lương, Kim Dung cho những người đọc biết trước nội dung của cục tiểu thuyết: xuyên suốt bộ đái thuyết kể đến những sự khiếu nại và thủ đoạn chính trị nhằm tranh giành quyền lực và giang sơn thiên hạ cùng với dã tâm mong mỏi làm hoàng đế. Những hành động của Vi tiểu Bảo hoặc trực tiếp hoặc gián tiếp hầu như có ảnh hưởng đến tiến trình lịch sử dân tộc Trung Quốc, tuy vậy song đó là hầu hết nhân vật lịch sử dân tộc có thật. Câu hỏi Vi tiểu Bảo tra cứu được toàn bộ các bạn dạng trong bộ “Tứ thập nhị chương kinh” tượng trưng cho vấn đề thống độc nhất vô nhị của china dưới triều đại nhà Thanh thời vua Khang Hi nửa cuối nắm kỉ XVII.

Ngoài ra tiêu đề của cục tiểu thuyết còn đề cập đến bối cảnh lịch sử dân tộc thời đó, vào thời Thanh sơ, lúc mà người Hán vẫn không quên được đơn vị Minh và vẫn tồn tại nhiều tín đồ và tổ chức mong hy vọng đánh xua Thát Đát, khôi phục đất nước cho đơn vị Minh và bạn Hán.Câu chuyện xoay quanh một nhân vật chính có hình hình ảnh pha trộn giữa tốt xấu, thiện ác, đôi khi trọng tình nghĩa các bạn bè, gồm chí hiến thân bởi vì nước tuy thế cũng tiểu nhân gian xảo, mưu tế bào thủ đoạn, chuẩn bị hại chúng ta khi cần đảm bảo an toàn lợi ích của bản thân mình tên hotline Vi tiểu Bảo. Bảo là con của Vi Xuân Phương kỹ chị em tại Lệ Xuân Viện, một quán lầu xanh trên Dương Châu. Ngay cả Vi Xuân Phương cũng ko biết thân phụ của cậu là ai, chỉ khắc tên cậu là đái Bảo, sau này còn có người hỏi cho tới thì cậu mang họ mẹ.

Truyện mở đầu với bài toán Mao Thập Bát, một kẻ giang hồ thảo mãng đang bị truy nã quấy rồi ở Lệ Xuân Viện, kế tiếp được đái Bảo cứu vớt mạng. Sau nhờ vào Tiểu Bảo dùng kế giết thịt một tên quan binh cao thủ của triều đình, Mao Thập bát liền dấn Tiểu Bảo làm bằng hữu sống chết có nhau, tuy nhiên do bọn họ Mao nhỡ miệng nói khoác có thể đánh chiến thắng đệ nhất hero Mãn Châu là ngao Bái buộc phải phải dắt tè Bảo theo lên Bắc Kinh. Trải qua hàng loạt cuộc trôi dạt mạo hiểm, rủi ro ro, cậu thiếu hụt niên chúng ta Vi có tác dụng cuộc hành trình dài từ thành Dương Châu ở khu vực miền nam đến tận Bắc Kinh, hà thành của triều đình phong loài kiến Mãn Châu. Tại đó, cậu bị bắt cóc và đưa vào Tử Cấm Thành rồi đội lốt làm một thái giám sau khi giết chết tên thái giám tè Quế Tử. Ngày nọ, đái Bảo tình cờ gặp gỡ nhà vua trẻ tuổi Khang Hy với cả hai thay đổi một đôi bạn bè thiết. Bởi những cơ duyên như mong muốn tuyệt vời, áp dụng trí thông minh thuộc những chiến lược tài giỏi, nhậy bén và tính thực dụng, lao động trí óc tiểu nhân, mồm lưỡi trơn tuột cậu đạt được tương đối nhiều thành tựu tiến chức thăng quan quá sức tưởng tượng của mình.

Ban đầu trên Tử Cấm Thành, cậu chạm chán gỡ è Cận Nam, tổng đà nhà của tổ chức “phản Thanh phục Minh” là Thiên Địa Hội, một trong những tổ chức ngầm bội phản Thanh khôi phục nhà Minh, cùng trở thành 1 trong mười hương nhà của Thiên Địa Hội. Cậu đã trở thành người do thám của Hội trong hoàng cung. Sau đó cậu bị tóm gọn cóc đến hòn đảo Rắn (hay Thần Long đảo), trung tâm của Thần Long giáo, mà lại rồi lại trở nên Bạch Long sứ của Thần Long giáo.

Tiểu Bảo nhập vai trò ra quyết định trong bài toán bắt với giết chết gian thần nghêu Bái; giải cứu phụ thân của nhà vua Khang Hy, tức hoàng đế Thuận Trị, giúp hai phụ vương con đoàn tụ; hủy diệt Thần Long giáo (theo lệnh nhà vua); có tác dụng suy yếu hèn sự phản kháng của viên tướng phản nghịch Ngô Tam Quế; có được hiệp ước biên cương với Nhiếp thiết yếu công chúa Sophia Alekseyevna cùng quan đại thần Fedor Golovin của nước Nga.

Qua vô số chiến công đó, cậu được ban các của cải lớn lao của những quan gian thần, những người đã ăn năn lộ với cướp bóc của dân, bởi nhà vua Khang Hy. Ngoài ra cậu còn dành được sự lòng tin của Thiên Địa Hội qua việc chống lại Ngô Tam Quế, các quân địch ngoại quốc khác như Nga, Mông Cổ, Tây Tạng, và câu hỏi giải cứu những thành viên đặc biệt quan trọng của Hội bị bắt.

Tuy nhiên, giống như tất cả các nhân vật dụng hai mang, phần đa vai trò mâu thuẫn của Vi tè Bảo sau cùng đi cho kết viên xung đột. Khang Hi cảnh báo Tiểu bảo rằng Hoàng đế vẫn biết về dục tình của cậu cùng với Thiên Địa Hội và bắt tè Bảo phải lựa chọn giữa triều đình và Thiên Địa Hội. Tuy nhiên Khang Hi vẫn xem Bảo là một trong người các bạn trung thành, Bảo sau cùng phải chọn phương án đào thoát vị y không thích làm kẻ phản nghịch bội buôn bán đứng Thiên Địa Hội. Nhưng vài năm sau đó, cậu lại được Khang Hy trọng dụng quay lại nhờ xử lý xung đột biên giới cùng với nước Nga.

Trong hồi cuối của đái thuyết, tè Bảo nhận thấy rằng cậu không bao giờ có thể ổn định giữa phía hai bên đối lập là triều đình với Thiên Địa Hội, bởi vì cả hai cùng giằng xé nhau trong những khi cậu bị kẹt ở giữa. Chính vì vậy cậu đưa ra quyết định bỏ đi theo tuyến phố riêng của chính mình – đưa cả bảy cô bà xã xinh đẹp nhất và tía đứa con kín đáo đi về Giang phái mạnh sống một cuộc đời du đánh ngoạn thủy giã từ vùng cung đình Khang Hy và cái lý tưởng đương đầu của Thiên Địa Hội… Tuy đang có không thiếu thốn tấm phiên bản đồ kho báu lấy tự 8 cuốn “Tứ thập nhị chương kinh”, Vi đái Bảo vẫn ra quyết định không đi tìm vì y hại đào vào kho báu sẽ làm cho đứt long mạch của fan Mãn Châu, hại chết Khang Hi.

Xem thêm: Cô Gái 24 Tuổi Giảm 15Kg Nhờ Bí Quyet Giam Can Nhanh Hơn, Cách Giảm Cân Nhanh Chóng Với 11 Bí Kíp Vàng

Tiểu Bảo có tổng số 7 vợ: Mộc tìm Bình, loài kiến Ninh công chúa, A Kha, song Nhi, đánh Thuyên, Phương Di, Tăng Nhu.

Cuốn tiểu thuyết võ hiệp này quánh trưng ở đoạn nhân vật chính xuất thân hèn kém và hoàn toàn không phải người chính trực. Vi tè Bảo là một trong nhân vật bao gồm khắc họa khá đặc biệt, tuy đắn đo chữ, chưa biết võ công, dẫu vậy nhờ tất cả miệng lưỡi trơn như mỡ, óc thực dụng, tính ích kỷ, đái nhân nổi bật cộng với chất xám linh hoạt ứng biến nhậy bén mà hắn đạt được không ít thành công, danh lợi. Vi đái Bảo bao gồm nét giống như giống phần đa nhân vật chính mà Kim Dung đang dàn dựng: trọng tình nghĩa chúng ta bè, bị chuyển đẩy vào phần nhiều tình cố tiến thoái lưỡng nan, yêu thương một cuộc sống thường ngày bình dị… mà lại cũng bao hàm những tính khác ví như tiểu trần gian xảo, mưu tế bào thủ đoạn… qua đó Kim Dung cũng thiết kế một nhân vật điển hình cho một phần tử dân tộc trung quốc tương làm phản với AQ của Lỗ Tấn.

Việc thiếu thốn vắng giá bán trị tốt tuyệt đối cũng giống như xấu tuyệt vời trong cuộc sống thực tế được phản chiếu trong Lộc Đỉnh ký. Không thể nữa chiều hướng dân tộc nhà nghĩa như là một phần chính yếu trong số tiểu thuyết trước của Kim Dung. Vào bộ cha tiểu thuyết Xạ Điêu tam bộ khúc (đặt vào bối cảnh sự đi xuống ở trong phòng Tống) và thậm chí là trong Thư kiếm Ân cừu lục (đặt trong toàn cảnh giữa thời Thanh, thời trị vị của hoàng đế Càn Long), gần như kẻ xâm lăng từ khu vực miền bắc luôn bị xem như là kẻ xấu, những bộ lạc chuyên gây cuộc chiến tranh nhòm ngó mảnh đất nền Trung Nguyên phì nhiêu màu mỡ khi fan Hán suy yếu. Chỉ trừ một ngoại lệ, trong Bích máu kiếm, nhà vua khai quốc công ty Thanh là Thái tông Hoàng Thái cực được diễn tả là khôn ngoan, dũng cảm, công bằng và nhân ái trái ngược với bên phía nhà Minh như hoàng đế Tư Tông Sùng Trinh cùng thủ lĩnh nghĩa quân Lý trường đoản cú Thành tham lam, tàn khốc và dễ bị gạt gẫm.

Thay vào đó, vào Lộc Đỉnh ký, Kim Dung đã có tác dụng mờ ranh ma giới giữa dòng trắng với cái đen truyền thống, giữa tín đồ Hán và các bộ lạc ko kể biên ải, tự khắc họa hình hình ảnh Hoàng đế Mãn Châu Khang Hy như một bạn trị bởi thông minh, biết quan tâm đến dân chúng dù bọn họ không luôn luôn ủng hộ mình. Đôi lúc ông tàn khốc nhưng xét đến cùng những hành động của ông cải thiện đời sinh sống của bạn dân, ông vẫn là 1 đấng minh quân (Khang Hy được sử sách ghi nhớ như là một trong những vị vua trung hoa vĩ đại nhất).

Tuy nhiên cuốn sách cũng lên án nặng nề số đông vụ án văn tự ngục vào thời bên Thanh, nổi bật là chuyện bị xét nghiệm nhà diệt tộc trong phòng họ Trang sống đầu truyện. Trang Đình quận long biên soạn cỗ Minh sử, vày trong đó có khá nhiều câu chê Thanh khen Minh nhưng mà bị thương hiệu Ngô chi Vinh tố giác, cuối cùng các bạn nam phải chịu chém đầu thiếu phụ phải bị lưu đày, bạn dạng thân tuy đã chết nhưng vẫn bị mở cỗ ván băm xác, fan biên biên soạn chung, fan đã đọc và người phân phối sách đều bắt buộc chịu tầm thường số phận. Vào thời đại phong kiến không tồn tại nhân quyền, kẻ dám bao gồm lời phỉ báng, thậm chí chỉ bao gồm lời bất mãn với tổ chức chính quyền thì đều đề xuất nhận loại kết thảm khốc, bởi để duy trì vững giang sơn thì ai cũng có thể giết, mặc dù cho là nổi giờ Anh minh hiền đức như Khang Hi cũng không ngoại lệ.

Mặt khác, trào lưu yêu nước phản Thanh phục Minh lại đặt sự hi vọng và dở người trung vào vương vãi gia bất tài Trịnh tự khắc Sảng ở đảo Đài Loan, đại chiến cho ước muốn không hòa hợp với mong muốn của fan dân. Phong thái này hầu như đối lập trọn vẹn với đều lập trường nhưng Kim Dung đã từng thể hiện nay trước đó.

Về cuối truyện, tè Bảo tuyên tía một câu về tính chất thực dụng giống như “Mèo trắng mèo black không thành vấn đề, miễn bắt được chuột là mèo tốt” (câu trích tự lãnh tụ trung quốc Đặng tiểu Bình). Mối cung cấp gốc, dung nhan tộc của fan lãnh đạo tất cả thành sự việc không giả dụ họ đặt tác dụng của nhân dân lên bên trên hết?

Nói một phương pháp trung thực, người Mãn Châu thực tế đã giết hàng chục ngàn người Hán và phá hủy Trung Quốc thời hạn đầu, một nguyên nhân dẫn đến những nổi loàn của Thiên Địa Hội nhằm dựng lại quyền lực tối cao của hầu như vị vua người Hán. Nhưng trong những khi đó, họ (những thành viên của Thiên Địa Hội) lại quên mất mong muốn của fan dân thường là sống tự do và thịnh vượng. Sự cuồng tín của Thiên Địa Hội phản nghịch ánh thế giới trong kia con bạn bị phân tách rẽ một cách bạo lực bởi rực rỡ giới tín ngưỡng, tôn giáo và sắc tộc.

Chủ nghĩa thực dụng, đông đảo ý tưởng thực tiễn và rất nhiều chủ đề đã góp sức vào thành công của Lộc Đỉnh ký mà không ít người đã reviews là cuốn tiểu thuyết hay nhất của Kim Dung.

Tứ thập nhị chương kinhXuất xứTrở thành đặc trưng về vận mệnh của vương triều Mãn Thanh dị tộc, tám bộ “Tứ thập nhị chương kinh” là một bảo bối vô giá chỉ trở thành đối tượng người sử dụng săn đuổi, mục tiêu hành động của nhiều cá thể và tổ chức chính trị vào Lộc Đỉnh ký. “Tứ thập nhị chương kinh” vốn chỉ là 1 trong những bộ tởm Phật. Với được các kỳ nhà quân chén bát kỳ bạn Mãn Châu tạo sự tám bản. Năm xưa khi quân Mãn Thanh từ ngoại trừ Sơn hải quan tiến vào Trung Nguyên, trên đường đi đánh giết chiếm bóc, gây nên những vụ thảm gần kề dã man như Dương Châu thập nhật (chém giết cướp tách suốt 10 ngày sinh hoạt Dương Châu), Gia Định tam đồ vật (thực hiện tại 3 lần tàn tiếp giáp cả thành Gia Định),…Vì thời điểm đó người Mãn không nghĩ là sẽ chiếm hữu được giang sơn của fan Hán, Nhiếp chính Duệ thân vương Đa Nhĩ Cổn đã thuộc 8 vị kỳ chủ hiệp thương rồi quyết định vận chuyển số tiền tài báu vật cướp được lên phía đông bắc trung quốc rồi chôn ở bên dưới chân núi Lộc Đỉnh, phòng hờ lúc người Mãn không giữ lại nổi đất nước hay bị bạn Hán tấn công đuổi thì bé cháu rất có thể dựa vào số tài vật đó mà tiếp tục sống. Vị trí cho chỗ kho báu được vẽ vào một trong những tấm domain authority dê, tấm da dê kế tiếp được bổ thành nhiều mảnh rồi chia ra che trong bìa của 8 cuốn “Tứ thập nhị chương kinh”, mỗi cuốn được một vị Kỳ chủ bát kỳ bảo quản.

Bí mật này ngoài hoàng đế Thuận Trị, Hiếu làm đẹp thái hậu cùng Đa Nhĩ Cổn thì không ai khác được biết. Tám vị kỳ nhà đương thời mặc dù biết cơ mà không truyền lại kín này cho con cháu. Vắt vào đó, họ nói với con cháu rằng vào 8 cuốn kinh gồm giấu một kín đáo trọng đại, dẫn cho “long mạch” của vương triều Đại Thanh. Giả dụ “long mạch” bị tổn hại thì vận nước của người Mãn Châu cũng sẽ hết. Điều này nhằm ngăn chặn những quý tộc đời sau đi tìm kho báu, nỗ lực vào kia họ sẽ dùng tính mạng của chính bản thân mình để đảm bảo bí mật. Hoàng đế Khang Hi biết được điều này nhờ được lão hoàng thất Thuận Trị cho thấy thêm khi đi tìm phụ thân ở núi Ngũ Đài. Thuận Trị cũng dặn Khang Hi rằng nếu về sau người Hán có nổi dậy mà tiến công được fan Mãn thoát khỏi quan thì tín đồ Mãn đi từ đâu hãy về lại đó. Khang Hi mặc dù vâng dạ nhưng không cho là đúng. Ông nghĩ về rằng non sông Đại Thanh ra đời mấy mươi năm đang được củng cố, giả dụ để tín đồ Mãn biết rằng sau lưng có một bảo tàng to to như vậy thì vì nghĩ bao gồm đường lui người Mãn lúc chiến đấu sẽ không hết sức, bởi vì thế tài năng bị tấn công đuổi càng cao. Khang Hi ra quyết định tiêu diệt 8 cuốn tởm thư thuộc tấm bạn dạng đồ, trường đoản cú đoạn tuyệt đường lui để tướng sĩ dốc lòng chiến đấu đảm bảo giang tô Đại Thanh. Bởi vì quyết định này mà trong tương lai tuy đã mang được không còn tấm bản đồ, Vi tè Bảo vẫn không trở nên phát giác và kín đáo dẫn đến kho báu vĩnh viễn nằm trong tim y.

Tuy nhiên, theo lời đề cập của Đào Hồng Anh, năm xưa sư phụ bà hốt nhiên nhập vào bao phủ một vị Kỳ chủ chén kỳ đang nghe lóm được bí mật. Vị kỳ nhà này say rượu đã tiết lộ kín trong gớm thư mang lại một người tiểu thiếp nghe, bạn thiếp này vốn là bạn của Thần Long giáo. Vị thế kín đáo này đã lọt ra ngoài, dẫn tới sự việc vô số cá thể và tổ chức tranh giành chiếm đoạt cho nhau như Ngô Tam Quế, Thần Long giáo, Thiên Địa hội, công chúa ngôi trường Bình công ty Minh,.. Một số trong những người thực thụ biết được kín kho tàng, vào khi một trong những chỉ hy vọng tìm và giảm long mạch để tiến công đuổi fan Mãn. Vi đái Bảo mang đến cuối truyện đã tìm kiếm được đủ 8 cỗ kinh và lấy được tấm bản đồ hoàn chỉnh, biết được vị trí kho báu nằm ngay khu đất phong của bản thân là dưới chân núi Lộc Đỉnh, Hắc Long Giang, dẫu vậy y vẫn không truy tìm bởi sợ có tác dụng đứt long mạch đã hại bị tiêu diệt người bạn bè là Khang Hi.

Tám bộ kinh vào truyệnDưới trên đây là xuất phát và biện pháp Vi đái Bảo đưa ra 8 bộ “Tứ thập nhị chương kinh”.

Chính Hồng kỳ: bộ kinh bị tấn công trộm trong đậy đệ của Kỳ công ty là Khang thân vương. Vi tiểu Bảo nhờ vào theo dõi thương hiệu trộm mà giành được.Tương Hồng kỳ: Đại nội thị vệ Phó Tổng quản là Thụy Đống vâng mệnh thái hậu giả là Mao Đông Châu đi giết thịt Kỳ chủ Tương Hồng kỳ là Hòa Sát chưng rồi đoạt cỗ kinh. Trên đường gặp mặt thái hậu lại nhận thấy lệnh đi giết thịt Vi tiểu Bảo nhưng mà lại bị bọn họ Vi giết. Vi tiểu Bảo tra cứu thấy cỗ kinh trên fan Thụy Đống.Tương Hoàng kỳ: Kỳ công ty là ngao Bái. Khi nghêu Bái bị bắt, bộ kinh bị Mao Đông Châu chiếm được tuy thế Vi tiểu Bảo tiếp đến đã trộm được trường đoản cú bà ta.Chính Bạch kỳ: Kỳ nhà là Tô khắc Tát Cáp. Lúc Tô tự khắc Tát Cáp bị ngao Bái giết, ngao Bái đã giành được bộ kinh cùng để thông thường với bộ kinh của mình. Tiếp nối cả hai bộ kinh đều rơi vào tình thế tay Mao Đông Châu và tiếp nối là Vi đái Bảo khi nghêu Bái bị bắt.Tương Bạch kỳ: bộ kinh được hoàng đế Thuận Trị đưa mang đến sủng phi là Đổng Ngạc phi bảo quản. Tuy nhiên bà bị Mao Đông Châu đánh chết, bộ kinh rơi vào cảnh tay bọn họ Mao. Vi tiểu Bảo tiếp đến trộm cỗ kinh từ bỏ Mao Đông Châu.Chính Hoàng kỳ: cỗ kinh được chính hoàng đế Thuận Trị bảo quản. Khi Khang Hi mang đến tìm cha ở núi Ngũ Đài, Thuận Trị vẫn giao lại mang đến con. Bộ kinh tiếp nối bị Mao Đông Châu đoạt được và sau cùng rơi vào tay Vi tè Bảo.Tương Lam kỳ: Sư phụ của Đào Hồng Anh lẻn vào phủ Kỳ chủ ao ước trộm cỗ kinh mà lại bị tấn công trọng thương vì Sấu Đầu Đà của Thần Long giáo, kẻ kế tiếp đã duy trì cuốn kinh. Khi Sấu Đầu Đà ôm Mao Đông Châu vứt trốn khỏi hoàng cung, cuốn kinh đã rớt lại với bị Vi tiểu Bảo kiếm tìm thấy.Chính Lam kỳ: cỗ kinh bị tiến công trộm khỏi tay Kỳ chủ và sau đó bị Ngô Tam Quế chỉ chiếm được. Vi đái Bảo kín đáo đánh tráo bởi bộ tởm của Tương Lam kỳ (đã đem tấm bạn dạng đồ ra).nguồn text wikinguồn audio vov giao thông