Bí Ẩn Về Con Chó Lúc Nửa Đêm

February 22, 2021February 22, 2021hoanghaistore.comBí ẩn về con chó lúc nửa đêm, Mark Haddon, trinh thám, văn học Anh
*

Có bao giờ chúng ta thử tưởng tượng sống trong thế giới của một người tự kỷ sẽ có cảm giác như thế nào không? Thoạt đầu tôi nghĩ tự kỷ là một căn bệnh rất khó chịu, bởi nó khiến người ta không thể cảm nhận những xúc cảm của người khác, không thể giao tiếp cũng không thể biểu hiện những cảm xúc của mình. Cuộc sống đó đối với tôi thật ngột ngạt, và cũng thật cô đơn. Nhưng cho đến khi tôi tìm thấy quyển sách của Mark Haddon, “Bí ẩn về con chó lúc nửa đêm”, nó đã thay đổi hoàn toàn cái nhìn của tôi về chứng bệnh này. Nó cho tôi được chiêm ngưỡng một thế giới mới mà tôi chưa từng nghĩ là thú vị nhưng giờ đây tôi thật sự ngưỡng mộ những người được sống trong cái thế giới ấy.

Bạn đang xem: Bí ẩn về con chó lúc nửa đêm

“Bí ẩn về con chó lúc nửa đêm” không chỉ đơn giản là một cuốn sách về chứng bệnh tự kỷ, mà nói đúng hơn, nó được kể dưới góc nhìn của một cậu bé bị tự kỷ. Thoạt đầu khi nhìn thấy bìa sách, tôi không ấn tượng với nó lắm bởi trông giống như một cuốn truyện ngụ ngôn được in cho trẻ em đọc, nhưng khi lướt qua tiêu đề của tác phẩm, tôi mới đặt suy nghĩ của mình nhiều hơn về cuốn tiểu thuyết này. Trông tựa đề của nó có gì đó rất bí ẩn, và vì thật ra tựa đề nó là “Bí ẩn về con chó lúc nửa đêm”, nghe giống như một tiểu thuyết trinh thám nhưng trang bìa lại thì lại không hề nói lên nó là câu chuyện trinh thám. Và sự hiếu kì khiến tôi không thể không khám phá câu chuyện đằng sau tấm bìa ấy.

Về phần tác giả, người viết cuốn tiểu thuyết, Mark Haddon, là một nhà văn nhà thơ người Anh. Ông sinh ngày 26 tháng 9 năm 1962 tại Northampton, Anh. Trước khi ông bắt đầu với công việc viết truyện ông đã trải qua rất nhiều ngành nghề khác nhau, từ chăm sóc người bị chứng tự kỷ đến vẽ tranh minh họa cho báo, ông còn vẽ tranh trừu tượng để mưu sinh, đến năm 1987, Mark Haddon viết quyển sách thiếu nhi đầu tiên Gilbert’s Gobstopper. Các sáng tác của ông viết cho thiếu nhi đều do ông tự minh họa. Haddon cũng được biết đến nhờ loạt truyện về Agent Z, trong đó, quyển “Agent Z and the Penguin from Mars” được BBc chuyển thể thành phim. Đến năm 2003, ông giành giải Whitbread dành cho sách của năm với tác phẩm “Bí ẩn về con chó lúc nửa đêm” và giải thưởng cho tác phẩm đầu tay của Commonwealth Writers. Ông từng chia sẻ với các độc giả rằng đây là cuốn tiểu thuyết đầu tiên ông viết cho người lớn, và ông đã rất ngạc nhiên khi nhà xuất bản đề nghị phát hành nó cho độc giả ở mọi lứa tuổi.

Tác phẩm “Bí ẩn về con chó lúc nửa đêm” là một tác phẩm khá đặc biệt, nó bắt đầu từ cái chết của con chó nhà hàng xóm do bị một cái bồ cào đâm vào bụng, và câu chuyện xoay quanh hành trình của cậu bé 15 tuổi, Christopher John Francis Boone đi tìm nguyên nhân cái chết của chú chó ấy, cũng là người bạn thân của cậu. Hành trình đó không quá dài, nhưng vừa đủ để khiến cho tôi cảm thấy kinh ngạc. Đằng sau cái chết của con chó của nhà hàng xóm, chứa đựng những điều mà chúng ta chưa hề nghĩ đến, những thứ có khi còn đáng sợ hơn hình ảnh con chó bị cắm cây bồ cào vào bụng nằm ở giữa vườn lúc nửa đêm. Nhưng điều đặt biệt hơn cả, những điều khủng khiếp ấy được viết lại dưới góc nhìn của một cậu bé, và cũng như tôi nói ban đầu, cậu là một cậu bé bị tự kỷ.

Nếu bạn chưa bao giờ nói chuyện với một cậu bé bị tự kỷ, thì tôi nghĩ cuộc gặp gỡ giữa bạn với Christopher John Francis Boone sẽ đem lại nhiều điều bất ngờ mà bạn chưa hề biết. Cậu ấy là một thần đồng, thuộc tất cả những số nguyên tố cho đến 7057, biết tên các nước cùng thủ đô của chúng, và giết thời gian bằng cách giải phương trình bậc hai mà không cần giấy bút. Nhưng cậu ấy sẽ không nói nhiều khi gặp bạn đâu vì cậu ta không thể hiểu được những xúc cảm của người khác, Christopher chỉ thích nói chuyện với động vật và có thể không nói chuyện với con người trong 5 tuần.

Cậu ta không thích bị người khác chạm vào người, không thích màu vàng và màu nâu và không đụng đến những thứ có màu vàng và màu nâu, và hễ bối rối thì chúi đầu xuống đất mà rên rỉ hay đập phá đồ đạc. Christopher luôn nghĩ những điều cậu làm chỉ đơn giản khiến cậu cảm thấy thoải mái, và cậu cũng không cảm thấy bản thân mình khác biệt. Điều mà tôi rất ấn tượng về cậu chính là cậu luôn sống rất bình thản trong thế giới của cậu và cậu luôn nghĩ rằng thế giới ngoài kia thật khó hiểu, vì đối với một cười có thuộc lòng các số nguyên tố đến 7075, luôn lập các kế hoạch chi tiết và làm răm rắp theo nó thì việc phân biệt đúng sai, yêu hay ghét cũng như cách cậu giải các phép toán.

Xem thêm: Đầu Chuyển 3 Chấu Sang 2 Chấu Sang 2 Chấu Vinakip :: Phụ Kiện Điện Thoại

Nghe có vẻ buồn cười nhưng đó là sự thật, tôi rất ngưỡng mộ Christopher, thoạt đầu có thể chúng ta sẽ nghĩ rằng cậu ấy là một con robot chỉ biết vận hành theo những cài đặt logic cứng nhắc, nhưng nếu đi cùng cậu lâu hơn, chúng ta sẽ cảm thấy đó là một cách sống hết sức đơn giản và dung dị, nhưng điều đó không hề nhàm chán nhé. Cậu là một con người bản lĩnh, và bởi sự giản dị vốn có đã làm cho cái bản lĩnh bên trong cậu trở nên vĩ đại hơn bao giờ hết. Và có lẽ nhờ vậy cậu mới có dũng khí để đi tìm ra hung thủ đã giết người bạn thân của cậu, chú chó Wellington của nhà hàng xóm.

Câu chuyện về cậu bé 15 tuổi Christopher John Francis Boone đi tìm ra hung thủ đã giết chết con chó Wellington đã trở thành một trong những cuốn tiểu thuyết lôi cuốn nhất mà tôi từng đọc, nó không đơn thuần chỉ là một cuốn tiểu thuyết trinh thám tìm ra hung thủ rồi kết thúc vụ án, mà nó nếu lên những triết lí thật đau đớn, thật đáng sợ, nó khiến người đọc thấm nhuần vào từng trang sách, buộc chúng ta phải dõi theo hành trình đi tìm ra chân tướng vụ án cùng Christopher. Nhưng tác phẩm không quá đáng sợ như mọi người nghĩ, như tôi đã nói khi mới nhìn thấy trang bìa cuốn sách, tôi có cảm tưởng nó được viết dành cho các bé thiếu nhi. Khi khám phá thế giới của Christopher dưới góc nhìn của một người có thể nói là đang học cách trưởng thành tôi càng thấy mệt mỏi hơn, tôi không cảm thấy đáng sợ, bởi những con người trong tác phẩm: cha của Christopher, là người gần gũi với cậu ấy nhất, ông ấy giặt đồ, nấu ăn, chăm sóc cho cậu, ông ấy lo lắng đến phát sốt mỗi lần cậu đi lang thang bên ngoài vào ban đêm và đến trường mỗi khi cậu đánh nhau. Hơn tất cả, ông ấy là người hiểu Christopher nhất, và ông ấy luôn điềm tĩnh, kiên nhẫn ở bên cạnh cậu; Trái lại, mẹ câu ấy là một người rất nóng nảy, bà không chọn ở bên cạnh Christopher và bà là một người đáng trách. Mark Haddon đã xây dựng các nhân vật xung quanh Christopher, những bậc phụ huynh thương con nhưng không thể thấu hiểu, họ không có trách nhiệm và đặc biệt là người mẹ, nhưng ông vẫn khiến độc giả đồng cảm với họ, họ là những con người phải chịu đựng những áp lực, gánh nặng của gia đình hay cũng có thể nói họ bị dồn vào chân tường nên họ đành phải hành động theo bản năng. Trong truyện có đoạn Christopher viết là cậu rất thích toán học bởi nó luôn có một đáp án rõ ràng, không giống với người lớn lúc nào họ cũng nói chuyện lấp lửng. Con người ta lúc nào cũng phải mắc những sai lầm, đặc biệt là những sai lầm mà chúng ta nhắc nhở trẻ con không được mắc phải, nhưng chúng ta lại mắc phải chúng. Điều đó đôi khi làm cho trẻ con mất đi niềm tin vào những người luôn dạy chúng những điều phải, và vô tình làm tổn thương tầm hồn của chúng, khiến mối quan hệ ngày càng trở nên khó khăn và đôi khi đó cũng là bắt đầu của những bi kịch.

Tôi từng đọc được một câu nói rất hay, đó là “đỉnh điểm của bi kịch là hài kịch, đỉnh điểm của hài kịch là bi kịch”. Christopher bảo rằng cậu không thấy bản thân mình hài hước, nhưng cách cậu viết trong cuốn nhật ký khiến độc giả cảm thấy cậu thật hóm hỉnh, cậu thật hài hước, nhưng một cách rất đáng thương. Phải nói rằng cuộc hành trình đi tìm hung thủ giết chết con chó Wellington không phải là một câu chuyện trinh thám mà là hành trình của cậu chiêm nghiệm về cuộc sống, đó là thứ mà đối với cậu khó hiểu nhất trên đời nhưng cũng nhờ chuyến hành trình đó, đã khiến cậu vượt qua được những nỗi sợ của bản thân, những nỗi sợ mà khi lần đầu cậu phải đối mặt cậu đã lo lắng biết bao nhưng nhờ vào sự can đảm đã giúp cậu tìm ra chân tướng của vụ án, và tôi nghĩ tôi không nên tiết lộ hung thủ của vụ án là ai vì tôi nghĩ thật sự hung thủ chỉ là một phần rất nhỏ trọng cuốn nhật kí này, cuộc hành trình cậu tìm ra hung thủ mới thật sự là vĩ đại.

Đây là quyển sách theo tôi là không dễ đọc, nó đòi hỏi ở độc giả khả năng tư duy nhất định để có thể giải mã những hình ảnh ẩn dụ mà Mark Haddon vẽ nên xuyên suốt cuốn tiểu thuyết. Nhưng theo tôi đó là một điểm rất thú vị, cách ông sắp xếp các câu chuyện ẩn dụ nhỏ lồng với câu chuyện ẩn dụ lớn là hành trình đi tìm chú chó khiến tôi như vừa được khám phá vừa dõi theo cuộc hành trình của Christopher. Tuy lời văn có đôi chỗ hơi dông dài nhưng điều đó phản ánh rõ tư duy của một đứa trẻ bị tự kỷ. Nói một cách khác, tác giả đã khéo léo biến một công trình nghiên cứu thành một khám phá về nghệ thuật, khiến cho tác phẩm của ông trở nên khác thường, tinh vi, và sâu sắc hơn bao giờ hết.

Cuốn sách có 269 trang, bao gồm cả phần giới thiệu tác giả và chú thích, tôi đã đọc nó trong vòng một ngày, và cả ngày hôm đó tôi dường như không hề rời mắt khỏi những những trang giấy. Câu nói mà tôi rất thích trong tác phẩm chính là câu nói mà bố đã nói với Christopher: “Ai cũng có lúc làm điều lầm lỗi, Christopher ạ. Con, cha, mẹ con, mọi người, ai cũng vậy. Và đôi khi là lỗi rất nặng. Mình chỉ là con người”. Phải, chúng ta không thể không phạm phải sai lầm, nhưng điều quan trọng là chúng ta phải biết cách tha thứ, phải biết tránh lặp lại những sai lầm mà chúng ta gây ra và điều quan trọng hơn cả chính là chúng ta phải biết thấu cảm cho mọi người xung quanh mình vì “cuộc sống tốt đẹp chỉ hiện hữu khi sự khác biệt được trân trọng”. Đó là những gì tôi đã học được từ thế giới của Christopher.